Wednesday, November 11, 2009

:)

Cuộc sống đẹp những lúc thế này:
Nhận được một email của một bạn gái dễ mến, chỉ biết nhau qua mạng, chat được một lần. 
Email thế này :"Cố gắng lên, Thục nha!". Nhất định sẽ thế bạn à, cảm động vì tình cảm đó của bạn. Vì thế mà ngày mới nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Tối lại tăng ca, em mệt, em than với cô quản đốc: " Dạ con điên lắm rồi cô". 
Cô cười: "Mày điên lắm hả, mở tủ lấy 2 cái bánh đậu xanh ăn cho đỡ điên". 
Dạ hết điên thật cô ạ, con làm tới 10h mới mò ra khỏi công ty, mặc dầu con ăn có một cái, một cái chia cho bé D.




Wednesday, November 04, 2009

ước gì sau đêm sẽ không là ngày.

Dạo này căng thẳng vô độ không gì chống đỡ nỗi, không còn đủ tỉnh táo để tìm ra nguyên nhân tại sao? Mệt mỏi và chán chường, tại công việc, tại cái đầu phức tạp hay tại chính bản thân em.
Em cực kỳ dễ cáu, em trở nên người cực kỳ vô duyên. Em nhận ra điều đó, và cảm thấy chán ngấy bản thân mình. Tự hỏi có cách nào tẩy sạch đầu mình, để có thể dịu dàng trở lại......
Em không muốn mình rơi vào tình trạng thế này, đã tìm cách chống chế, thế mà vẫn kẹt ở tình trạng này mãi.....em phải làm gì đây
Chợt thấy  lòng nhiệt thành không còn nữa, những thứ này em vốn rất thừa thãi.
Nước mắt thì giúp ích gì....chỉ để rửa sạch ghèn trong mắt thôi.
Sẽ ra sao nếu em nằm xuống một đêm và không bao giờ thức dậy vào sáng mai....., đã nghĩ nhiều như thế. Có ổn hơn không nếu em không còn nữa????
.
.
.
Đêm yên và khó ngủ, tuy nhiên vẫn dễ chịu hơn ngày, dẫu rằng vẫn rất linh tinh.
Ừ thì ít ra chẳng ai quấy rầy, ừ thì đêm vẫn yên, ừ thì thời gian vẫn trôi....
Đêm là kẻ dung túng tội nghiệp, đêm giúp em ẩn náu và chắc ướt mẹp vì dung túng cho kẻ thừa nước mắt. Đêm yên cho tới khi ngày đến....em ước gì sau đêm sẽ không có ngày. Chắc em sẽ bình yên hơn một tẹo....

Ps: Em xin lỗi những ai yêu thương và kín đáo theo dõi em từng ngày, đừng buồn vì dạo này em không tích cực, thôi thì cứ nghĩ là em đang ốm nhé. Em ốm rồi em lại khỏi.

Saturday, October 17, 2009

những vụn vặt xưa cũ....

Đôi khi em ước Sài Gòn yên bình như quê em, không tiếng còi xe, không đông đúc, không khói bụi....
Em ước gì mình thức dậy trong cái lành lạnh quê nhà, trong vo ve nhè nhẹ của đàn bướm vàng hút nước cạnh mương. Nhà em yên tĩnh tới mức em có thể nghe được tiếng của đàn bướm vàng đó. Mẹ em nói chúng bay rất xa và tạt ngang qua vùng đất nhà em.

Mỗi chiều mưa Sài Gòn, ngồi trong nhà nhìn mưa em lại thấy nhớ tiếng mấy con Ễnh Ương ngỗ ngược và lì lợm ở nhà. Con "ồng" lên một tiếng, con kia lại "ênh" nghe như chúng là những nghệ sỹ đang biểu diễn. Hồi còn bé em cực kỳ ghét cái đám lỳ lợm đó, vì chúng ồn ào, ồn ào cả những đêm khuya vắng. Nhưng giờ đây em mới nhận ra rằng, cái sự ồn ào cùa bầy Ễnh Ương chính là điều rất bình yên....

Em muốn nghe tiếng đàn chim gõ kiến ồn ào mỗi lần rừng thông nở hoa. Vì mỗi khi hoa thông nở, sâu nhiều lắm và đàn chim lại về để tìm kiếm thức ăn. Đôi khi em cũng nhớ mặt những con két xanh hay ăn bắp của mẹ, chúng làm em khản cả cổ hò hét mà chúng vẫn cứ bâu vào cạp mấy trái bắp.

Lại thấy mình bé bỏng những ngày cố đi tìm cái trứng con chim Cưỡng màu xanh mà em cứ nghĩ đó là một viên ngọc. Thấy mình lang thang đi tìm đường mòn những con chim Cút.....

Em muốn nghe tiếng con chim chèo bẻo hót mỗi sáng mà nghe một hồi hệt như chúng đang nói chuyện với chính mình.

Tự dưng em lại thấy nhớ cả tiếng thằng bé dân tộc một mình ở lại canh chòi,  hát bài hát bằng tiếng K'ho của nó, trong một chiều sẩm tối lành lạnh, gió vi vu, nghe hoang liêu lắm....
Em nhớ tất cả những điều nhỏ nhặt ấy, thèm tất cả những thứ ấy vì em là con bé nhà quê, và mãi mãi là như thế không gì có thể thay đổi được. Dẫu cho em có  hơn 10 năm sống ở thành phố này, đã hưởng trọn cái nắng nóng, đã hứng trọn những cơn mưa lớn. Quần áo tóc tai đã đầy mùi khói bụi, và đã có ma mãnh hơn chút đỉnh thì em vẫn là con bé nhà quê tóc khét nắng....Và em luôn tự hào vì cái gốc gác nhà quê ấy, bởi em thấy mình giàu có hơn bất kỳ ai.

.....
ps: chỉ là một chiều mưa thứ Bảy ít việc, em với miên man những vụn vặt.....



Vịt Xim và Út Khôi, hình chụp trong lần về thăm nhà gần đây



Em lấy 2 đêm ngủ trên xe để đổi lấy một sớm bình yên thế này, nghĩ cũng là giá hời nhỉ. Ở nhà, em thích nhất là cái ô cửa sổ bằng gỗ này, lần nào về nhà cũng ngồi đu đưa ở đây. Mà em tiết lộ một bí mật nhé, ngồi ở đây vào lúc trời mưa nắng tuyệt lắm đấy, đôi khi có thể thấy cầu vồng....

Mấy chị em ngồi tám chuyện trên còn đường nhỏ dẫn vào nhà, bên dưới cái gốc khế mà bố trồng. Khế nhiều quả mà có 2 già ở nhà, có ai mà trèo. Lâu lâu bố lại hái và đóng vào một thùng gởi xuống Sài Gòn, ăn khế mà thấy thương gì đâu.


Saturday, September 05, 2009

Linh tinh cho tuần đã hết

Trưa nay vắng và em nghe End of May - Karen Ann.



Em nghe bài này mấy ngày nay, vẫn một thói quen khó bỏ. Khi nghe bài nào là nghe liên tục tới khi ngào ngấy, và không khi nào nghe lại nữa.Nói không thì quả là hơi ngoa, nhưng thiệt tình là sau đó khó mà nghe lại được nữa.
Kết thúc tuần đầu tiên làm việc ở xưởng, cảm giác không tệ chút nào, nếu không nói là em có vẻ hứng thú hơn. Có quá nhiều điều cần học thêm, có nhiều việc để phụ làm, nên không có thời gian ngồi không để rồi linh tinh. Có điều nhỏ hơi phiền lòng là làm ở xưởng thì hơi ồn ào bởi tiếng máy chạy, nhưng nhỏ thôi, không bận tâm nhiều lắm......


Wednesday, September 02, 2009

Tháng Tám, tháng của ngày cũ.

Tháng Tám trôi qua cái ào cùng với những cơn mưa ồ ạt và dai dẳng.
Em tâm trạng cũng bất an cùng với những cơn mưa lớn. Em chợt nhận ra rằng, mình lại giống ngày bé, hay đứng bên cửa sổ nhìn mưa và nghĩ linh tinh. 
Tháng Tám tháng của chia tay, mấy đồng nghiệp ở công ty nghỉ làm. Em làm ở đây đã lâu, chứng kiến nhiều cuộc chia tay, chợt thấy chạnh lòng. Sao càng ngày em lại càng ủy mị một cách khó dấu diếm.
Tháng Tám tháng của hoài niệm xưa cũ, bởi em gặp lại những người bạn học chung ở Hermann Gmeiner ngày xưa. Em đã không gặp lại các bạn từ hồi năm em học lớp 11 tới giờ. Lâu lắm rồi ấy nhỉ, hơn 10 năm.
Gặp lại có người nhận ra ngay "Thục hả", có người chần chừ "nhìn quen lắm nhưng không nhớ ra". Ngại ngùng một lát rồi lại bắt đầu chuyện trò, bạn bạn, mình mình, cười toe toét.
Những chuyện cũ kể lại, những chuyện mới hỏi thăm. Những chuyện xảy ra trong thời gian em không gặp các bạn. Ui chao sao mà nhiều chuyện để kể, nhiều chuyện để nghe.

Tháng Tám trôi thế đấy
12B Hermann Gmeiner 23-8-2009

  © Blogger Template by Emporium Digital 2008

Back to TOP